Theo dấu chân Bác: “Sự giản dị rơi nước mắt của Bác Hồ!”

0
123

Mỗi bữa ăn của Bác chỉ có một niêu cơm nhỏ, một đĩa tai hoặc mũi lợn luộc, một chút mắm chua. Khi ăn, bao giờ Bác cũng gắp tai, mũi lợn ra một chiếc đĩa nhỏ rồi lấy chén đậy lại.

Sau đó, Bác lấy dao khoanh tròn niêu cơm, lấy cháy ra ăn trước. Ăn xong, Bác bưng xuống bếp đưa cho tôi và anh em cán bộ phục vụ đĩa thịt tai lợn và bảo chỗ này Bác chưa gắp đến, các chú ăn đi.

Chúng tôi nhìn nhau rơi nước mắt, chỉ có vài miếng thịt mỏng mà Bác còn phần chúng tôi thì… .

Những dịp theo Bác đi khảo sát tình hình thời sự ở Trung Quốc, chúng tôi mới thực sự nhận thấy tính hóm hỉnh của Người.

Va li quần áo của Bác chỉ có 2 chiếc quần đùi, 2 chiếc áo may ô và một bộ trang phục để tiếp khách thế nhưng Bác luôn dặn tôi phải hết sức cẩn thận cất giữ chiếc va li như báu vật, nếu đi đâu ra khỏi phòng phải cho vào tủ khóa lại.

Thấy chúng tôi ngạc nhiên, Bác bảo: ‘Đây là bí mật quốc gia, đừng tiết lộ ra ngoài’. Sau này, tôi mới hiểu, Bác không muốn người nước ngoài nhìn thấy sự quá giản dị của một vị lãnh tụ.

Khi về nước, Ban chấp hành TƯ Đảng Trung Quốc có tặng Bác một chiếc quạt điện, Bác không dùng mà bảo tôi:

‘Chú cho cái quạt này một chiếc áo rồi cất đi, bao giờ dân có Bác mới dùng’. Không dám cãi lời Bác, tôi cất đi, trong lòng vừa thấy vui vì sự hóm hỉnh của Bác lại vừa thấy xót xa.

Theo lời kể của Ông Nguyễn Thế Văn quê ở Thái Bình là người thân cận duy nhất lo cho Bác từ giấc ngủ đến bữa ăn và theo Bác đi khắp nơi từ các vùng miền trong cả nước đến Trung Quốc, Liên Xô.

Ảnh: Bác Hồ ở chiến khu Việt Bắc – bức ảnh chụp trước ĐH Đảng II năm 1951. Cô bé trong ảnh là chị Minh Thu, con một đồng chí cùng hoạt động cách mạng với Bác.

Bài viết được Đoàn Cơ sở thị trấn Long Hải, huyện Long Điền trích từ nguồn hochiminh.vn